Cuộc chiến cuối cùng

1. Tháng sáu. Bão về. Chính xác hơn thì bão chỉ đi chếch qua miền quê nhỏ xíu vùng đồng bằng duyên hải này trong một ngày; cơ mà dù vậy thì cái xứ nông bần nghèo đói này cũng đủ chật vật. Và chật vật nhất dĩ nhiên vẫn là bà Thạc. Làng xóm khổ một, bà, hẳn phải khổ sáu, khổ bảy.

Suốt một ngày bão.

Suốt một ngày trời đất u ám sầm sì.

Suốt một ngày mưa quăng gió quật.

Suốt một ngày sét nổ sấm rền.

Và, suốt nửa ngày bà phải lao ra giữa mưa giông bão tố để kiếm chồng.

Mưa văng vào mặt. Gió thổi lệch người. Bà – tay chống gậy, chân trần cố bấm vào đất bùn nhão nhoẹt – lạc giọng gọi chồng:

– Ông Thạc! Ông Thạc!

Bà gào rát họng, nhưng át chẳng nổi tiếng mưa sầm sập, tiếng gió hú gào, tiếng sấm ầm ù. Giông tố quay cuồng, đất trời nghiêng ngả – thiên nhiên như con quái vật cuồng nộ hung bạo, há miệng nhe nanh hòng nuốt chửng dáng lưng còng rạp, xiêu vẹo, tội nghiệp đến thảm hại của bà. Quanh quất không một bóng người, bà vừa gọi chồng, vừa bấm bụng bước. Bước một bước, gọi một câu. Mưa to, gió dữ, cái áo mưa rởm không cản nổi; bà ướt sũng người. Nước mưa rỏ tong tỏng, chảy tràn trên khuôn mặt hằn sâu những vệt thời gian, chảy cả vào mắt, vào miệng bà. Mắt mũi cay xè, người thì buốt cóng vì lạnh. Bà dừng bước, khom người, ho dữ dội. Vừa ho vừa lấy tay vuốt mặt.

Nước vẫn chảy tong tỏng. Vuốt kiểu gì cũng vẫn bị chảy đầy mắt, đầy miệng. Cả miệng bà tràn ngập vị mưa. Và nó khiến bà quặn thắt lòng.

Là bởi miền gần biển phải không? Sao đến mưa cũng mặn đắng thế này… Tiếp tục đọc

Phố lạ

Người qua phố lạ
Gặp dáng em gầy
Ngẩn ngơ phút ấy
Tương tư lúc này

Mơ chạm bàn tay
Mộng vai sánh bước
Thèm đôi mắt ướt
Nhớ suối tóc huyền

Cảm xúc không tên
Âm thầm len lỏi
Người nghe bối rối
Theo lối, bước tìm
Tiếp tục đọc

Gã, cái-hộp-sắt-gỉ, và câu chuyện lúc tắc đường

1. Chớm hè. Nắng chưa rực nhưng đã rộ sắc vàng nuốt trọn cả thành phố. Giữa trưa, mặt đường nhựa và những khối bê tông san sát bị hun nóng tỏa nhiệt lượng bỏng giẫy khiến gã có cảm giác mình như đang bị quay sống trong một lò nướng khổng lồ. Lưng áo gã mồ hôi thấm ướt cả mảng. Loang lổ, dính nháp, bốc mùi ngây ngấy. Trán gã thì khỏi phải nói, cũng bóng loáng, mồ hôi đổ xuống cổ ròng ròng. Gã biết gã phải rời đi thôi, phải rời khỏi khoảng sân trơ trọi trống hoác này, phải tìm vào bóng râm, phải chui vào xe mà bật máy lạnh lên… Gã biết. Gã biết hết. Nhưng chân gã nhấc không nổi. Và tim gã – tim gã đang nặng trịch, đau đớn khôn cùng. Bởi gã mất hết rồi. Sau phán quyết cho phép li hôn của tòa sáng nay thì gã thực sự mất hết rồi. Gã mất vợ, gã mất thằng cu con mới tròn hai tuổi, và gã cũng mất luôn nơi gã gọi là “nhà”. Nỗ lực bao năm, vun vén bao năm, hi vọng bao năm… cuối cùng, gã trắng tay vẫn hoàn tay trắng.

Giữa trưa hè, gã đứng chết lặng người, rồi từ từ gục xuống. Vài giọt nước lẳng lặng rơi xuống mặt sân xi măng rồi nhanh chóng bốc hơi bởi nắng nóng. Gã chẳng biết là nước mắt hay mồ hôi nữa, chỉ biết vị của nó sao quá đỗi mặn mòi. Tiếp tục đọc

Tháng Năm… quê ta lúa hẳn đã xanh đồng…

Con làm xa quê
nơi có những tòa tháp chọc trời với góc nhìn cao vợi
nơi mọi con đường, mọi ước mơ đều hướng tới
nơi dân quê mình vẫn gọi thị thành.

Nơi đây ấy à, cuộc sống trôi rất nhanh
vùn vụt
vùn vụt
lướt qua bước chân người hối hả
Đồng tiền trả bằng vội vã
giọt mồ hôi
đổ
Nhọc nhằn. Tiếp tục đọc

Những chàng trai thời niên thiếu – Phần 3

3. “Ono”

Chap 086-SlamDunk-Tap12-Tr063

Nếu bạn có đọc phần trước hẳn là đều đã biết tình cảm “thích thích” đầu đời của mình đã nhẹ nhàng trôi qua cùng với sự ra đi của cậu trai quàng khăn đỏ. Ngày đó ít tuổi, chưa quen nhung nhớ ưu tư nên qua thời gian thứ tình cảm ngô nghê đơn thuần đó dần trở thành kỉ niệm. Mình không quên, nhưng không vì nó mà bớt hăm hở trước cuộc sống thay đổi từng ngày. Cứ như vậy, trong lúc mình vô tâm vô phế hồn nhiên sống, thời gian vùn vụt trôi qua.

Mình vào cấp ba, một mặt háo hức trường mới, bạn mới, một mặt không quên lên kế hoạch tăm tia trai đẹp. Cơ mà phải nói số mình cũng hên, nhập học hai tháng, không cần tăm tia cũng có trai đẹp làm quen theo cách máu me không tưởng: mình bị trai đẹp quăng gậy trúng đầu. Kinh dị ở chỗ chả hiểu trai đẹp quăng kiểu gì mà một phần nhỏ của cái gậy tách rời ra và… cắm vào đầu mình. Cái que nhỏ ấy cắm thẳng vào mé đầu bên phải; nó cắm sâu, cắm chặt và dựng đứng lên cứ như mình mọc sừng vậy. Mình vốn là đứa sợ đau, bị trúng phát ấy đau quá, máu nóng bốc lên não, bèn không nể nang mà đứng giữa sân trường hét:

– Thằng chó nào ném??? Tiếp tục đọc

Những chàng trai thời niên thiếu – Phần 2

2. Cậu trai quàng khăn đỏ.

Cậu trai quàng khăn đỏ của mình xuất hiện vào năm mình học lớp bốn. Mình nhớ rõ hôm đó là một ngày sát hè: nắng dần gắt, hàng xà cừ cổ thụ trước cửa lớp đã bắt đầu vẳng tiếng ve kêu. Cô giáo giới thiệu lớp có học sinh mới rồi dẫn cậu ấy vào. Hôm đó, cậu mặc quần soọc kẻ, áo sơ-mi ngắn tay trắng, vai đeo cặp, bên hông lủng lẳng chiếc bình-tông* đựng nước màu xanh. Qua vạt nắng nhạt, cậu đứng đó: trắng trẻo, tinh tươm và thơm phức; ngon lành như một viên bánh trôi. Mình ngày đó tuy còn nhỏ nhưng đã lộ rõ bản chất yêu thích cái đẹp, nên ngay khi nhìn thấy cậu ấy mình đã không kiềm được lòng mà có cái ý nghĩ rằng “Cậu ấy đúng là Hoàng tử bình-tông của mình rồi”. Và thế là khi cô giáo xếp cậu ngồi cạnh mình, mình đã mừng tới đỏ mặt và thấy vô cùng may mắn vì hôm đó đã mặc bộ váy đẹp nhất.
Tiếp tục đọc

Những chàng trai thời niên thiếu – Phần 1

1. Có thể bạn không tin nhưng mình từng được gọi là thần đồng đấy.

Trước khi đến với những kí ức lan man về các chàng trai thời niên thiếu của mình, để mọi người tiện theo dõi và không bị lẫn, mình nghĩ cần khái quát cho mọi người một chút về bối cảnh bản thân cùng khung cảnh khi đó.

Mình sinh ra ở phố huyện. Mẹ làm giáo viên còn bố công tác trong ngành lương thực. Thời đó còn bao cấp, bố mẹ mình tới giờ vẫn kể ngày đó khổ ghê lắm, nhưng bởi bố mình là người trong ngành nên nhà mình vào thời đó cũng được coi là dư dả. Mình thì chẳng nhớ rõ cái khổ ngày đó nó có mùi vị thế nào bởi khi đó mình còn nhỏ, nhỏ lắm. Trong kí ức mình chỉ tồn tại những cảnh loáng thoáng về những con đường chưa trải nhựa, những rặng cây rậm rì bên bờ sông, những ngôi nhà tường vôi loang lổ… Song tất cả đều nhuộm một màu ấm áp, bởi mình là đứa được chiều chuộng. Tiếp tục đọc

Những chàng trai thời niên thiếu

[​IMG]
Ảnh ST
***

Viết tặng những ngày niên thiếu non trẻ và ngây dại.

Cuộc sống lắm việc trùng hợp, mà ngày hôm nay là một ví dụ điển hình cho sự sắp xếp khéo léo đến ngỡ ngàng của con quay tạo hóa và sự thích thú bất ngờ mà nó mang lại đến tận giờ vẫn khiến mình vui vẻ mỉm cười.

Trước phải kể đến cuộc nói chuyện lạ lùng với một-người-hợp-gu-lạ-mặt lúc café ban sáng. Cuộc nói chuyện ngắn ngủi kết thúc bằng câu “Thôi nào bạn, chúng ta vẫn chỉ là những người trẻ tuổi phơi phới thanh xuân.” – một câu kết lơ lửng, nhưng ẩn ẩn gieo vào lòng mình cảm giác vui vẻ đến lạ.

Tâm trạng thoải mái ấy theo mình tới tận buổi chiều, đây là lúc diễn ra những sự trùng hợp đáng ngạc nhiên mà mình từng đề cập. Mình nhận được lời mời đám cưới; không phải một mà là ba. Cùng một buổi chiều, ba người bạn cũ ngỏ lời mời cho ba đám cưới sắp diễn ra cùng một thời điểm. Và, thú vị là ba người bạn cũ này đều đã từng có vị trí quan trọng với mình ngày trước: họ đều là những chàng trai đặc biệt trong thời niên thiếu ngây ngô.

Dư âm từ cuộc nói chuyện ban sáng, lại thêm sự bất ngờ đầy thú vị – cả hai yếu tố này khiến mình không khỏi gác công việc qua một bên mà vui vẻ chìm vào kí ức, về những năm tháng ngây ngô đầy hoài niệm. Cảm xúc này thôi thúc mình viết. Không đến mức viết cho cả quãng thời gian non trẻ ngày ấy – vì mình cũng chẳng đào ra thời gian – nhưng ít nhiều mình sẽ viết về những chàng trai đặc biệt thuở nào. Và mình sẽ xếp nó vào mục Tản văn. Tản văn về những chàng trai thời niên thiếu.

1. Có thể bạn không tin nhưng mình từng được gọi là thần đồng đấy
2. Cậu trai quàng khăn đỏ
3. “Ono”
4. Chàng trai ở canteen trường

Một câu chuyện ma – tôi không nghĩ ra tên nào chính xác hơn thế

Tôi tìm thấy một cậu trai dưới giàn hoa giấy bên ngôi nhà hoang loang lổ tường mòn
Ánh nắng trượt dài qua kẽ lá héo hon
đậu trên bờ vai cậu rưng rưng như đang khóc.
Lúc thấy cậu, tôi xẵng giọng “Này nhóc,
thấy hay không, quanh đó, một con mèo?

Tôi đang đi tìm con mèo ấy – con Heo
béo mập, lông vàng, cổ đeo vòng chìa khóa.
Tôi đuổi tìm nó hoài mà sao khó quá
bờ giậu, bụi cây, chẳng biết nó chốn nào…” Tiếp tục đọc

Những người trẻ tuổi già nua

Tôi đọc văn thơ,
sách báo xô bồ,
và dùng mạng xã hội
Từ những câu từ đăng bởi những người khuất trong bóng tối
tôi nhận ra đời thật lắm người trẻ tuổi già nua.

Những con người trẻ tuổi già nua
tóc vẫn xanh
da vẫn mọng căng
mạch máu đầy nhựa sống
Duy chỉ trái tim bốn ngăn trống rỗng
nói những tiếng thì thầm Tiếp tục đọc