Cuộc chiến cuối cùng

1. Tháng sáu. Bão về. Chính xác hơn thì bão chỉ đi chếch qua miền quê nhỏ xíu vùng đồng bằng duyên hải này trong một ngày; cơ mà dù vậy thì cái xứ nông bần nghèo đói này cũng đủ chật vật. Và chật vật nhất dĩ nhiên vẫn là bà Thạc. Làng xóm khổ một, bà, hẳn phải khổ sáu, khổ bảy.

Suốt một ngày bão.

Suốt một ngày trời đất u ám sầm sì.

Suốt một ngày mưa quăng gió quật.

Suốt một ngày sét nổ sấm rền.

Và, suốt nửa ngày bà phải lao ra giữa mưa giông bão tố để kiếm chồng.

Mưa văng vào mặt. Gió thổi lệch người. Bà – tay chống gậy, chân trần cố bấm vào đất bùn nhão nhoẹt – lạc giọng gọi chồng:

– Ông Thạc! Ông Thạc!

Bà gào rát họng, nhưng át chẳng nổi tiếng mưa sầm sập, tiếng gió hú gào, tiếng sấm ầm ù. Giông tố quay cuồng, đất trời nghiêng ngả – thiên nhiên như con quái vật cuồng nộ hung bạo, há miệng nhe nanh hòng nuốt chửng dáng lưng còng rạp, xiêu vẹo, tội nghiệp đến thảm hại của bà. Quanh quất không một bóng người, bà vừa gọi chồng, vừa bấm bụng bước. Bước một bước, gọi một câu. Mưa to, gió dữ, cái áo mưa rởm không cản nổi; bà ướt sũng người. Nước mưa rỏ tong tỏng, chảy tràn trên khuôn mặt hằn sâu những vệt thời gian, chảy cả vào mắt, vào miệng bà. Mắt mũi cay xè, người thì buốt cóng vì lạnh. Bà dừng bước, khom người, ho dữ dội. Vừa ho vừa lấy tay vuốt mặt.

Nước vẫn chảy tong tỏng. Vuốt kiểu gì cũng vẫn bị chảy đầy mắt, đầy miệng. Cả miệng bà tràn ngập vị mưa. Và nó khiến bà quặn thắt lòng.

Là bởi miền gần biển phải không? Sao đến mưa cũng mặn đắng thế này… Tiếp tục đọc

Gã, cái-hộp-sắt-gỉ, và câu chuyện lúc tắc đường

1. Chớm hè. Nắng chưa rực nhưng đã rộ sắc vàng nuốt trọn cả thành phố. Giữa trưa, mặt đường nhựa và những khối bê tông san sát bị hun nóng tỏa nhiệt lượng bỏng giẫy khiến gã có cảm giác mình như đang bị quay sống trong một lò nướng khổng lồ. Lưng áo gã mồ hôi thấm ướt cả mảng. Loang lổ, dính nháp, bốc mùi ngây ngấy. Trán gã thì khỏi phải nói, cũng bóng loáng, mồ hôi đổ xuống cổ ròng ròng. Gã biết gã phải rời đi thôi, phải rời khỏi khoảng sân trơ trọi trống hoác này, phải tìm vào bóng râm, phải chui vào xe mà bật máy lạnh lên… Gã biết. Gã biết hết. Nhưng chân gã nhấc không nổi. Và tim gã – tim gã đang nặng trịch, đau đớn khôn cùng. Bởi gã mất hết rồi. Sau phán quyết cho phép li hôn của tòa sáng nay thì gã thực sự mất hết rồi. Gã mất vợ, gã mất thằng cu con mới tròn hai tuổi, và gã cũng mất luôn nơi gã gọi là “nhà”. Nỗ lực bao năm, vun vén bao năm, hi vọng bao năm… cuối cùng, gã trắng tay vẫn hoàn tay trắng.

Giữa trưa hè, gã đứng chết lặng người, rồi từ từ gục xuống. Vài giọt nước lẳng lặng rơi xuống mặt sân xi măng rồi nhanh chóng bốc hơi bởi nắng nóng. Gã chẳng biết là nước mắt hay mồ hôi nữa, chỉ biết vị của nó sao quá đỗi mặn mòi. Tiếp tục đọc

Thủy Tiên và Vũ Thành

Phần 1.

Cảm giác hiện tại của Tiên không gì ngoài hai chữ “ân hận”, nhìn chiếc điện thoại bung nắp rạn màn hình cô khóc không ra nước mắt. Mày là đồ ngu mà! Thật muốn đập đầu vào cột cho rồi! Vừa mếu máo vừa chán nản, Tiên nằm vật ra giường, tay chân dang rộng thành hình chữ đại. Sau khi ăn hỏi, Hải An đã chính thức qua ở cùng anh Đạt; không còn tay dọn dẹp đắc lực, cái phòng này giờ đã gần thành ổ lợn. Tiên nằm chàng háng, hết ngó đống hổ lốn xung quanh lại ngó chết trân lên trần nhà. Thật muốn bốc hơi cho rồi. Vậy sẽ không cần phải dọn dẹp, không cần buồn vì điện thoại vỡ, không cần buồn vì sắp thành bà cô già mà ế, và quan trọng nhất là không cần lo lắng vì lại vừa mất việc… Mất việc, nghĩ tới hai từ ấy Tiên lại không nhịn được thở dài.

Ngày trước mẹ Tiên nói cô có số tử vi rất đẹp: thành đạt công danh lại vượng phu ích tử; nhưng giờ ngẫm ra thì sai toét. Trước nói về sự nghiệp đi, thành đạt công danh đâu chưa thấy chỉ thấy sáu năm đi làm cô đã ám sập sáu công ty. Cô cứ làm ở công ty nào thì nhanh dăm tháng chậm một năm công ty ấy sẽ phá sản, không phá sản thì sát nhập, giải thể và kiểu kiểu như thế. Lần một lần hai thì còn nói là trùng hợp, chứ tới sáu lần thì dù cô có được đào tạo theo tư duy duy vật cũng không thể không nghi ngờ mình là đứa nặng vía hung tinh. Tiếp tục đọc

Hải An và Trọng Đạt​

Phần 1.
Gã không sợ đau, chết thì lại càng không sợ. Ba mươi lăm tuổi, gã lăn lộn trong nghề cũng quá mười năm. Công việc điều tra án hình sự nguy hiểm và khắc nghiệt đã tôi luyện gã thành một thằng đàn ông cứng cỏi có thần kinh thép, dứt khoát và quyết tuyệt đến lạnh lùng. Những cụm từ “sợ hãi” hay “chùn lòng” đã bị gã xóa khỏi từ điển từ không biết bao nhiêu năm về trước. Gã lì tới mức nhịn ăn nằm mai phục suốt bốn mươi giờ dưới cái lạnh gần không độ ở SaPa mà mặt không đổi sắc, gã cứng tới độ bị súng dí vào đầu vẫn bình tĩnh mỉm cười. Gã vốn tưởng rằng phần não dành cho cảm xúc mềm yếu của gã đã bị tiêu biến và thoái hóa triệt để. Ấy vậy mà giờ đây, gã đang hoảng loạn.

Trước mặt gã, nữ y tá nhỏ nhắn lọt thỏm trong chiếc áo blouse trắng muốt, đôi tay đeo găng đang lướt nhẹ trên chiếc khay đựng đủ loại dụng cụ y tế lỉnh kỉnh. Cô không hề nhìn gã, dù đôi lúc ánh mắt cô có lướt qua nhưng ánh mắt ấy hoàn toàn hờ hững vô cảm hệt như gã chỉ là một mẫu vật sống. Gã thấy tim đập nhanh dần. Thình thịch… Thình thịch… Gã đếm nhịp tim đang đập bùng nhùng, lại thêm luồng gió từ điều hòa thổi xuống làm sống lưng gã lạnh buốt. Tiếp tục đọc

Mẹ, đừng khóc. Con vẫn ở đây.

Tĩnh nghĩ mình đang chết dần.
Chiếc xe khách có vẻ đã gặp va chạm trên đèo rồi rơi xuống vực. Chắc chắn vậy rồi. Trước lúc hôn mê rõ ràng Tĩnh nghe thấy tiếng kim loại đâm vào nhau chát chúa, những rung lắc dữ dội và hình như cả một cú lộn nhào. Bởi vậy, nếu Tĩnh không nhầm thì giờ này mình đang mắc kẹt trong chiếc xe khách lật úp tít dưới đáy vực và tình hình cơ thể thì rõ ràng là vô cùng không tốt. Ngay khi tỉnh dậy Tĩnh đã nhận ra cơ thể hoàn toàn mất cảm giác, vậy cũng tốt bởi Tĩnh cảm nhận được mình bị thương nặng lắm. Thứ gì đó đã đè nghiến, ghim chặt toàn bộ phần thân dưới – thứ gì đó bằng kim loại – và vết thương ở đâu đó đang chảy máu không ngừng.
Mình sẽ chết?
Không, không thể được. Tĩnh còn trẻ lắm, Tĩnh còn chưa thực hiện được giấc mơ của mình. Chuyến đi này lẽ ra phải là chuyến đi giúp Tĩnh chạm tay vào giấc mơ nung nấu từ nhỏ chứ không phải chuyến đi để chôn vùi số phận. Tĩnh không muốn. Tĩnh không cam lòng.
Máu rõ ràng vẫn đang tuôn ra khỏi cơ thể từ miệng vết thương. Cơ thể vốn đã lạnh ngắt của Tĩnh lạnh càng thêm lạnh. Tĩnh thấy cả người như bị dìm trong bóng tối. Tiếp tục đọc