Cuộc chiến cuối cùng

1. Tháng sáu. Bão về. Chính xác hơn thì bão chỉ đi chếch qua miền quê nhỏ xíu vùng đồng bằng duyên hải này trong một ngày; cơ mà dù vậy thì cái xứ nông bần nghèo đói này cũng đủ chật vật. Và chật vật nhất dĩ nhiên vẫn là bà Thạc. Làng xóm khổ một, bà, hẳn phải khổ sáu, khổ bảy.

Suốt một ngày bão.

Suốt một ngày trời đất u ám sầm sì.

Suốt một ngày mưa quăng gió quật.

Suốt một ngày sét nổ sấm rền.

Và, suốt nửa ngày bà phải lao ra giữa mưa giông bão tố để kiếm chồng.

Mưa văng vào mặt. Gió thổi lệch người. Bà – tay chống gậy, chân trần cố bấm vào đất bùn nhão nhoẹt – lạc giọng gọi chồng:

– Ông Thạc! Ông Thạc!

Bà gào rát họng, nhưng át chẳng nổi tiếng mưa sầm sập, tiếng gió hú gào, tiếng sấm ầm ù. Giông tố quay cuồng, đất trời nghiêng ngả – thiên nhiên như con quái vật cuồng nộ hung bạo, há miệng nhe nanh hòng nuốt chửng dáng lưng còng rạp, xiêu vẹo, tội nghiệp đến thảm hại của bà. Quanh quất không một bóng người, bà vừa gọi chồng, vừa bấm bụng bước. Bước một bước, gọi một câu. Mưa to, gió dữ, cái áo mưa rởm không cản nổi; bà ướt sũng người. Nước mưa rỏ tong tỏng, chảy tràn trên khuôn mặt hằn sâu những vệt thời gian, chảy cả vào mắt, vào miệng bà. Mắt mũi cay xè, người thì buốt cóng vì lạnh. Bà dừng bước, khom người, ho dữ dội. Vừa ho vừa lấy tay vuốt mặt.

Nước vẫn chảy tong tỏng. Vuốt kiểu gì cũng vẫn bị chảy đầy mắt, đầy miệng. Cả miệng bà tràn ngập vị mưa. Và nó khiến bà quặn thắt lòng.

Là bởi miền gần biển phải không? Sao đến mưa cũng mặn đắng thế này… Tiếp tục đọc

Gã, cái-hộp-sắt-gỉ, và câu chuyện lúc tắc đường

1. Chớm hè. Nắng chưa rực nhưng đã rộ sắc vàng nuốt trọn cả thành phố. Giữa trưa, mặt đường nhựa và những khối bê tông san sát bị hun nóng tỏa nhiệt lượng bỏng giẫy khiến gã có cảm giác mình như đang bị quay sống trong một lò nướng khổng lồ. Lưng áo gã mồ hôi thấm ướt cả mảng. Loang lổ, dính nháp, bốc mùi ngây ngấy. Trán gã thì khỏi phải nói, cũng bóng loáng, mồ hôi đổ xuống cổ ròng ròng. Gã biết gã phải rời đi thôi, phải rời khỏi khoảng sân trơ trọi trống hoác này, phải tìm vào bóng râm, phải chui vào xe mà bật máy lạnh lên… Gã biết. Gã biết hết. Nhưng chân gã nhấc không nổi. Và tim gã – tim gã đang nặng trịch, đau đớn khôn cùng. Bởi gã mất hết rồi. Sau phán quyết cho phép li hôn của tòa sáng nay thì gã thực sự mất hết rồi. Gã mất vợ, gã mất thằng cu con mới tròn hai tuổi, và gã cũng mất luôn nơi gã gọi là “nhà”. Nỗ lực bao năm, vun vén bao năm, hi vọng bao năm… cuối cùng, gã trắng tay vẫn hoàn tay trắng.

Giữa trưa hè, gã đứng chết lặng người, rồi từ từ gục xuống. Vài giọt nước lẳng lặng rơi xuống mặt sân xi măng rồi nhanh chóng bốc hơi bởi nắng nóng. Gã chẳng biết là nước mắt hay mồ hôi nữa, chỉ biết vị của nó sao quá đỗi mặn mòi. Tiếp tục đọc