Gã, cái-hộp-sắt-gỉ, và câu chuyện lúc tắc đường

1. Chớm hè. Nắng chưa rực nhưng đã rộ sắc vàng nuốt trọn cả thành phố. Giữa trưa, mặt đường nhựa và những khối bê tông san sát bị hun nóng tỏa nhiệt lượng bỏng giẫy khiến gã có cảm giác mình như đang bị quay sống trong một lò nướng khổng lồ. Lưng áo gã mồ hôi thấm ướt cả mảng. Loang lổ, dính nháp, bốc mùi ngây ngấy. Trán gã thì khỏi phải nói, cũng bóng loáng, mồ hôi đổ xuống cổ ròng ròng. Gã biết gã phải rời đi thôi, phải rời khỏi khoảng sân trơ trọi trống hoác này, phải tìm vào bóng râm, phải chui vào xe mà bật máy lạnh lên… Gã biết. Gã biết hết. Nhưng chân gã nhấc không nổi. Và tim gã – tim gã đang nặng trịch, đau đớn khôn cùng. Bởi gã mất hết rồi. Sau phán quyết cho phép li hôn của tòa sáng nay thì gã thực sự mất hết rồi. Gã mất vợ, gã mất thằng cu con mới tròn hai tuổi, và gã cũng mất luôn nơi gã gọi là “nhà”. Nỗ lực bao năm, vun vén bao năm, hi vọng bao năm… cuối cùng, gã trắng tay vẫn hoàn tay trắng.

Giữa trưa hè, gã đứng chết lặng người, rồi từ từ gục xuống. Vài giọt nước lẳng lặng rơi xuống mặt sân xi măng rồi nhanh chóng bốc hơi bởi nắng nóng. Gã chẳng biết là nước mắt hay mồ hôi nữa, chỉ biết vị của nó sao quá đỗi mặn mòi. Tiếp tục đọc