41. Rút máu không đau, chẳng qua hơi nhói như muỗi cắn, ngay sau đó ống tiêm nhiễm sắc đỏ tươi.
Xương Đông chỉ rút một ít máu, rất nhanh đã rút kim tiêm ra. Dường như anh cân nhắc gì đó nên đẩy xy lanh tiêm rất chậm. Vài giọt máu từ ống tiêm chảy ra, rơi trên nền đất.
“Lưu Tây, đợi chút nữa giúp tôi đánh ngất hai người kia.”
Diệp Lưu Tây liếc nhìn Đinh Liễu phía bên kia: “Vì sao?”
“Sợ bọn họ gặp chuyện không may, cũng ngại họ vướng tay vướng chân.”
Diệp Lưu Tây dùng miếng bông chặn lên chỗ vết kim, trên nền bông trắng chỉ nhiễm một xíu máu.
Cô nói: “Thế lúc ra ngoài anh định nói sao với Liễu Thất? Lão đưa anh tiền, nhưng vừa tới nơi anh đã đánh ngất người của lão.”
Cách đó không xa có tiếng nước ào ào, Đường mập đang dùng vòi sen, thế nhưng hắn dùng rất có ý thức, chỉ vục nước lên mặt rồi nhanh tay quệt. Khuôn mặt ướt nước, biểu cảm dễ chịu.
Xương Đông liếc mắt về phía đó, sau đó nghiêng người, giấu ống máu trong tay áo: “Ý cô là sao?”
“Muốn rời đi thì cũng phải là bọn họ chủ động rời đi, chúng ta không dư hơi cãi nhau. Còn ý tôi thì tôi nghĩ cứ để họ đi vào, nếu bị dọa sợ thì họ tự rút thôi, không nói chúng ta được.”
“Mà Đinh Liễu giúp Liễu Thất trông coi vài năm nay thì chắc chắn tinh thần phải vững vàng nếu không thì cũng chẳng làm được. Cao Thâm đi theo bảo vệ cô bé thì chắc chắn không phải loại gà yếu ớt đâu; nếu bọn họ không sợ thì hoàn toàn có thể giúp đỡ chúng ta, vậy không phải càng tốt à?”
Nghe cũng có đạo lý. Xương Đông cũng cảm thấy như vậy tương đối chu toàn, anh dùng tay day nhẹ mi tâm: “Có điều đi cùng mấy người như vậy có chút phiền phức.”
Diệp Lưu Tây nói: “Làm sao mà mọi chuyện đều theo ý của mình được. Gia đình hòa thuận, cha hiền con thảo, bạn bè tốt bụng nhiệt tình, người yêu xinh đẹp dịu dàng hiểu chuyện, đồng đội vô tình gặp trung nghĩa can đảm… muốn có những thứ đó thì vận khí anh phải lớn tới mức nào?”
“Trước kia anh dẫn đoàn, đồng đội chắc chắn không phải ai cũng khiến người ta an tâm, chẳng lẽ loại hết bọn họ ra à? Cứ dần dần mà uốn nắn chỉ dạy họ, rồi cũng đến lúc họ khiến anh vừa lòng. Nhìn Đường mập xem, bây giờ thuận mắt hơn trước bao nhiêu rồi.”
Xương Đông nhìn về phía Đường mập.
Đường mập vừa vẩy nước trên tay vừa ngân nga hát, xem ra tâm tình không tệ. Thấy Xương Đông nhìn mình, hắn kỳ quái hỏi: “Đông ca, sao vậy?”
Xương Đông nhắc: “Cậu muốn đi vệ sinh thì chạy nhanh đi.”
Đường mập nháy mắt liền hiểu ý, nhanh chân chạy tót đi.
…
Lúc bão cát tới, cả hai bên đều đã đi ngủ. Để không khí lưu thông mà Xương Đông mở hé cửa sổ xe ở hướng sát gò yardang và kéo màn che lên.
Bởi vậy trong xe không yên tĩnh, tiếng cát bay dày đặc. Diệp Lưu Tây ngủ không sâu giấc, luôn cảm thấy âm thanh này có lúc như ru ngủ, có lúc lại ồn ào đến giật mình.
Cô mở to mắt nhìn trần xe tối om, trong lúc nhàm chán lại cảm thấy chỗ ngủ quá chật hẹp nên bực bội trở mình, cánh tay vô tình buông ra khỏi màn.
Mu bàn tay bỗng nhiên chạm phải tay Xương Đông.
Diệp Lưu Tây giật mình, vội nắm tay lại, trong đầu chẳng biết đang nghĩ những gì, chỉ cảm thấy bàn tay anh hơi lành lạnh.
Qua một lúc cô mới chui qua tấm màn, dùng một tay nhấc chăn, tay kia nhẹ nhàng đặt tay anh trở lại, sau đó đắp chăn cẩn thận.
Xong xuôi lại cảm thấy không cam lòng, cô ngẫm nghĩ, quay sang nói thì thầm với Xương Đông đang say ngủ: “Tôi tốt bụng quá chứ hả?”
Sau đó bực bội nằm ngủ lại.
…
Vì đêm trước ngủ không ngon, sáng sớm hôm sau dù biết rõ Đường mập và Xương Đông đã dậy nhưng cô vẫn không muốn dậy. Cô đành miễn cưỡng mở mắt, nhìn ra bên ngoài thấy bão cát mù mịt, bụt đất đầy trời, cảnh sắc như vậy càng khiến người ta muốn nằm lại giường.
Dù sao thời tiết cũng không tốt.
Qua một lát có tiếng Đường mập súc miệng òng ọc, thỉnh thoảng hắn nói chuyện gì đó với Xương Đông, cô nghe câu được câu chăng, dường như hắn đang nói về Đinh Liễu.
“Em vừa thấy con bé make up, mà chỗ này có mấy người đâu, make up cho ma nhìn à.”
Xương Đông thản nhiên đáp: “Con gái ai chả muốn xinh đẹp.”
Đường mập không ngốc, vội phản bác: “Em là em thấy con bé này ma mãnh âm mưu lắm, lúc nào cũng ra vẻ xa cách với thằng nhóc Cao Thâm kia, em thì nó không vừa mắt rồi, mà nó chỉ nói chuyện với anh… Này, Đông ca, không lẽ con bé ấy…”
Xương Đông không muốn tiếp tục đề tài này, vội gạt đi: “Lứa tuổi ấy nhiều tâm tư là chuyện bình thường.”
Diệp Lưu Tây ngồi dậy, kéo màn cái roẹt.
Xương Đông và Đường mập quay đầu lại nhìn cô.
Cô cũng chẳng nhìn hai người, cúi đầu vuốt mái tóc rối, buộc gọn lại: “Sao phải suốt ngày chăm chăm nhìn vào đám đàn ông như thế? Là tôi ấy à…”
Cô ngẩng đầu, cười đến chói mắt: “… Là tôi thì phải đi xưng vương xưng bá rồi.”
Nói xong liền đi rửa mặt.
Lúc quay lại thấy bếp đã đỏ lửa, Xương Đông nấu mì, topping cũng rất nhiều: tôm khô, rong biển còn có nấm thái lát. Mùi hương tỏa ra nức mũi.
Lúc Cao Thâm đi tới không nhịn được liếc vài lần. Sáng nay cậu và Đinh Liễu chỉ có thể ăn bánh quy kẹp nhân, mà cái thứ đó vừa lạnh vừa ngọt ngấy phát sợ.
Cậu ta hỏi Xương Đông: “Tiểu Liễu Nhi bảo tôi hỏi anh hôm nay đã có sắp xếp gì chưa?”
Giọng nói hiện rõ địch ý, cậu ta và Tiểu Liễu Nhi đều nghĩ giống nhau, cảm thấy mấy người Xương Đông không lo việc chính mà cố ý kéo dài đùa giỡn bọn họ.
Xương Đông cũng không ngẩng đầu lên: “Có, cơm nước xong thì đi nhặt xác mấy người Hôi Bát.”
Lời đáp ngoài ý muốn khiến Cao Thâm sửng sốt, vội xoay người quay về.
Diệp Lưu Tây ngồi xuống cạnh Xương Đông, mì vừa lúc chín tới, Xương Đông rút bớt củi để lửa tự tàn, chia mì vào trong hộp đựng cơm. Mỗi người tự lấy phần của mình.
Diệp Lưu Tây bưng một chén, nhìn hơi nóng tỏa ra cẩn thận thổi cho nguội, sau đó cô hỏi Xương Đông: “Lát nữa xuất phát luôn à?”
Xương Đông gật đầu: “Làm ban ngày sẽ an toàn hơn một chút.”
Lời của anh có lý, dù sao việc lạ trước giờ toàn xảy ra vào buổi tối.
Ăn xong, Đường mập chủ động đi rửa chén; ở nơi này thì mọi thứ giản lược hết thảy, chỉ cần dùng khăn ăn lau chén sạch sẽ, sau đó khi dùng tráng qua nước sôi là được rồi.
Diệp Lưu Tây đang lấy trang bị ra thì nghe Xương Đông gọi: “Lưu Tây, cô ra đây một lát.”
Ngẩng đầu lên nhìn thấy Xương Đông đang đứng cạnh xe việt dã, thùng xe mở ra.
Diệp Lưu Tây đi qua, thứ đầu tiên nhìn thấy là mấy cái túi đựng xác, cô còn tưởng Xương Đông muốn nói chuyện nhặt xác, nào ngờ anh luồn tay vào đám túi đựng xác đưa ra một chiếc súng.
Diệp Lưu Tây hỏi: “Gọi tôi ra đây là muốn bắn tôi à?”
Xương Đông cười : “Tôi cũng không hay dùng thứ này, đây là tôi nhờ Liễu Thất hỗ trợ mua thứ này, phòng khi… Lưu Tây, có lẽ cô thật sự là người quan nội đấy.”
“Vì sao?”
“Tôi vẫn luôn nghĩ, ở hoàn cảnh xã hội bình thường, một cô gái lớn lên cho dù chẳng màng lấy lòng đàn ông thì phần lớn sẽ đều nghĩ cách đối xử thật tốt với bản thân mình. Có hỏi bao nhiêu người thì cũng chẳng ai nói muốn xưng vương xưng bá như cô đâu.”
Nhiều nhất thì ôm tham vọng chính trị muốn cống hiến cho đất nước nhân dân. Dù sao cũng đã qua cái thời thất loạn bát tao tranh giành quyền lực quá lâu rồi.
Anh xoay ngược khẩu súng, cầm phía nòng, đưa súng cho cô: “Cô biết dùng không?”
Diệp Lưu Tây nhận lấy: “Hình như tôi đã từng dùng rồi… nhưng không thấy quen thuộc lắm. Cho tôi đấy hả?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Tôi cảm giác nếu thật sự nhập quan, bên trong đó có lẽ… tương đối loạn.”
Chỉ vì cô nói “xưng vương xưng bá” sao? Có khi chỉ là thuận miệng thôi mà… Diệp Lưu Tây hỏi anh: “Vậy anh có không?”
“Có chứ, cô giữ lấy mà phòng thân.”
Diệp Lưu Tây ừ một tiếng, sau đó tiện tay vén áo sơ mi, nhét súng vào thắt lưng. Động tác nhanh nhẹn lão luyện.
Thắt lưng cô rất nhỏ, tinh tế mà có lực, làn da màu mật ong khỏe mạnh, đường cong mềm mại, bờ mông cong cong rắn chắc; dắt thêm một khẩu súng lại tạo ra cảm giác vừa quyến rũ gợi cảm, vừa kiên cường khỏe mạnh.
Vạt áo sơ mi rất nhanh rơi xuống, che khuất khẩu súng.
Xương Đông vội dời ánh mắt. (Anh nhìn hơi lâu đấy ;]])
Diệp Lưu Tây hỏi anh: “Đi vào trong đó mọi người đều ngồi xe anh à?”
…
Đường mập lựa chọn ngồi cùng xe với bọn họ, hắn nói có chết cũng không muốn ở lại một mình. Diệp Lưu Tây chặn cửa xe, bắt hắn cam đoan gặp chuyện không được sợ sệt run rẩy hay khóc nháo.
Đường mập đỏ bừng mặt đáp ứng.
Đinh Liễu trái lại không đồng ý, có lẽ một phần bởi tính nết vẫn trẻ con, hai ba lần liền bị Xương Đông lạnh nhạt nên cô không vừa ý; còn cáu giận quay sang Cao Thâm: “Chúng ta cũng có xe cơ mà, sao phải ngồi xe bọn họ?”
Xương Đông cũng chẳng quan tâm, cứ thế trực tiếp lái xe dẫn đường. Càng vào sâu đường càng khó đi, mấp mô gập ghềnh, xe Cao Thâm rất nhanh bị tụt lại phía sau. Diệp Lưu Tây cảm thán, tự nghĩ có lẽ Cao Thâm đang bị Đinh Liễu oán trách thê thảm lắm.
Đường mập lại không đồng tình: “Chuyện này là do hai người đó tự nguyện thôi. Mà em nói, con nhỏ Đinh Liễu kia cũng đừng nên kiêu ngạo quá. Tình hay tiền cũng như nhau thôi, dùng một ít liền vơi đi một ít; đến lúc nào đó Cao Thâm nghĩ ra quay đầu đổi ý thì con nhỏ kia có khóc lóc chèo kéo thế nào cũng chẳng kịp nữa đâu.”
…
Diệp Lưu Tây tập trung nhìn ký hiệu trên đường, sau vài lần dừng lại xác định phương hướng ruốt cuộc cũng tìm được ụ đất chỗ Hôi Bát bị chôn. Xe Cao Thâm đến sau, Xương Đông ném xẻng công binh cho cậu ta: “Cầm lấy, đào ở đây này.”
Cao Thâm bắt xẻng bằng một tay, hỏi lại: “Ngay ở đây à?”
“Ừ, đào xuống phía dưới thì cẩn thận một chút, đừng làm ảnh hưởng tới thi thể.”
Cao Thâm xắn tay áo bắt đầu đào. Đinh Liễu ngồi yên trên xe nhìn, sau đó đi xuống dùng di động chụp vài bức hình. Xương Đông lấy từ thùng xe lấy ra ba chiếc túi đựng xác.
Một lát sau, dường như cảm thấy gì đó nên Cao Thâm đào rất cẩn thận, sau đó ném xẻng công binh qua một bên, dùng tay đào bới.
Diệp Lưu Tây nhỏ giọng nhắc nhở Xương Đông: “Sau này nếu có đánh nhau thì cẩn thận tay cậu ta đấy. Cậu ta chắc chắn có tập võ.”
Rất nhanh sau đó ba khối thi thể được đào ra. Do đất cát hút hết hơi ẩm bên trong thi thể sau đó đông cứng lại, dính chặt bên ngoài, rất khó tách ra; vậy nên nhìn qua thì cả ba thi thể đều rất kỳ quái. Cao Thâm đặt thi thể vào túi đựng xác, để tất cả lên thùng xe phía sau.
Đinh Liễu khó chịu ra mặt, cứ nghĩ trên xe có chở người chết, chẳng biết tối làm sao mới ngủ nổi.
Cô bé ngẩng đầu nhìn Xương Đông: “Rồi sao nữa?”
Xương Đông ra hiệu về phía trước: “Tiếp tục đi.”
…
Lại đi thêm một đoạn, xuất hiện một cái gò đất.
Xương Đông dừng xe, bảo Diệp Lưu Tây và Đường mập: “Hai người xuống xe đi.”
Đường mập không rõ nguyên nhân, đẩy cửa trực tiếp nhảy xuống. Diệp Lưu Tây hỏi Xương Đông: “Anh làm được không đấy?”
“Được.”
“Dây an toàn tốt chứ?”
Xương Đông cười: “Yên tâm, không sao đâu.”
Diệp Lưu Tây nói thẳng: “Nếu thật sự không sao thì anh chẳng bảo tôi xuống xe đâu.”
Sau đó cô mở cửa xuống xe, bước lui vài bước, hướng về phía xe vẫy vẫy tay.
Xương Đông nhìn địa thế xung quanh, chậm rãi thắt chặt dây an toàn. Lâu rồi không đua xe, không khỏi hơi ngượng tay.
Đinh Liễu ở phía sau thấy Diệp Lưu Tây và Đường mập xuống xe, lúc đầu còn nghĩ dừng tại đây, vừa định bảo Cao Thâm ngừng lại. Ai dè bỗng nhiên xe Xương Đông đột nhiên tăng tốc lao vút đi, khi tới sát gò đất thì đột nhiên đánh lái ngang, sau đuôi xe bụi đất bốc lên mù mịt, thân xe quét ngang đâm sầm vào gò đất.
Đinh Liễu còn tưởng xảy ra tai nạn kêu lên một tiếng. Cao Thâm nhìn cô, khẽ nói: “Không sao đâu. Xe của anh ta đã độ qua, hình như cố tình húc cái gò đất ấy.”
Quả nhiên cô nhìn thấy Xương Đông mở cửa xe nhảy xuống, dùng tay phẩy bụi đất trước mặt.
Đinh Liễu nhẹ thở ra, lại liếc nhìn Cao Thâm: “Vậy anh có làm được như thế không?”
Cao Thâm bất đắc dĩ: “Tiểu Liễu Nhi, mỗi người thạo một loại việc thôi, làm gì có ai chuyện gì cũng giỏi đâu…”
Đinh Liễu cười lạnh: “Không làm được thì cứ nói là không làm được.”
…
Cát bụi lắng xuống, gò đất bị húc đổ một mảng, từ góc độ này thò ra một góc quan tài rối da, đã rơi xuống đất một nửa.
Bên ngoài vẫn là một bức họa phong cách triều Hán, nhưng không vẽ tội nhân nhập quan. Bức tranh vẽ lại đền đài lầu các, một người giống như đế vương đang che mặt khóc; hai ngọn đèn cung đình mờ mờ tỏ tỏ, cách một tấm màn ngăn, bên đó có một nữ tử mặc cung trang cúi đầu lau nước mắt.
Diệp Lưu Tây kéo Đường mập lại hỏi: “Đây là tranh vẽ cái gì?”
Đường mập không nói thành lời: “Đây là… một nam một nữ đang khóc… người nam này chắc là hoàng đế, đây là… ban chết cho phi tử à?”
Nếu không có bức màn ngăn thì cũng có phần giống.
Xương Đông lắc đầu: “Không đúng, đây là Hán Vũ Đế chiêu hồn Lý phu nhân.”
Đây chính là gốc tích của múa rối bóng, chỉ cần là người biết sơ qua về rối bóng sẽ đều biết đến tích truyện này.
Xương Đông giải thích: “Năm xưa Hán Vũ Đế vô cùng sủng ái Lý phu nhân, sau khi Lý phu nhân chết liền đau khổ khôn nguôi. Có thuật sĩ dùng phép gọi hồn Lý phu nhân lên, song nói rõ chỉ có thể nói chuyện cách một tấm màn ngăn. Bức vẽ này chắc là kể lại tích này.”
Anh ghé sát vào mặt quan tài: “Chỗ này còn có chữ.”
Vỏn vẹn sáu chữ cổ, Đường mập nhìn hình dạng và cấu tạo liền phán đoán: “Đây là chữ tiểu triện, rất thông dụng giai đoạn đầu triều Hán, đây là…”
Chữ đầu tiên nhìn như dòng nước, chữ thứ hai và thứ tư hắn cũng không biết, chỉ biết chữ thứ ba, năm và thứ sáu bởi vì cấu tạo tương đối giống chữ hiện đại.
X X cốt X đông hồn.
P.S: Uiii… Cả tháng rồi, hôm nay mình mới chính thức hết cách ly & khỏi Covid. Mừng dễ sợ. Hà Nội vẫn đang bùng dịch, mong mọi người vẫn khỏe mạnh, bình an.